Bài thơ gửi ông chồng nhậu nhẹt hài hước

Chồng tôi mắc cái bệnh… men

Men bia men rượu thói quen mất rồi

Một tuần mà không nhậu coi

Người cứ ngơ ngẩn, lôi thôi, đừ đừ

Bạn gọi mắt sáng làm như

Ai cho vàng vậy, chẳng chừ chần đâu

Vợ nhăn ổng lắc lắc đầu

Bảo anh đi tí, về hầu vợ ngay

Nói thì nói vậy cho hay

Ổng ra khỏi cửa cả ngày chưa ưng

Ăn chơi chả biết điểm dừng

Cứ vui là tới tưng tưng mới về

Có hôm bực quá làm lơ

Không thèm đếm xỉa giả thờ ơ luôn

Thế là ổng giả buồn buồn

Theo năn nỉ vợ, tay luồn ngang eo

Cái miệng nó ngọt làm sao

Hứa này hứa nọ mai sau anh chừa

Không thèm nhậu nhẹt say sưa

Chỉ quanh quẩn vợ, được chưa cưng à

Nghe mà muốn… nổi da gà

Đành chịu thua ổng cho nhà cửa vui

Nói thì có nói vậy thôi

Tánh ổng biết quá để coi mấy ngày

Ngoan đâu chưa đủ gang tay

Nhớ bia nhớ rượu “lời hay” biến rồi

Nghĩ mà lòng dạ giận sôi

Lúc yêu “chuẩn” lắm đâu ngồi cà kê

Bây giờ con cái đùm đề

Chắc mình “xuống dốc” ổng chê không chừng

Ngoài kia toàn ẻm dài chân

Chẳc nhìn phê lắm, áo quần hở hang

Tay rót, miệng ngọt chàng chàng

Nghĩ sôi máu thiệt, rõ ràng quá tay

Lúc xưa tui biết tính này

Đừng hòng tui “gật” vest giầy tới đưa

Đứng trước cha vợ thưa thưa

Hết lòng vì vợ, thấy chưa xạo mà

Nhậu đi gan ruột to ra

Lúc ấy có khổ… con già này không!

Ba Đơ

Bình luận